Hiển thị các bài đăng có nhãn Lá cải. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lá cải. Hiển thị tất cả bài đăng

Trưởng thôn tra Google

Một hôm, phó thôn bảo tớ: "Bác là trưởng thôn mà kém về công nghệ quá, đến trang Gu Gồ chấm com mà cũng không biết thì bác tìm tài liệu thế nào, cho nên đợt rồi bác bị chủ tịch xã chê ỏng chê ẹo vì bản báo cáo quý I năm nay của thôn ta nhạt phèo là đúng". Nói xong nó hả hê bỏ đi.

Thằng này chỉ cái láo, ngữ nó có mà Gu Gồ chấm con nhà người ta chứ chấm cơm chấm mắm gì. Tớ dù không biết công nghệ nhưng chưa bao giờ phát biểu câu "Gu Gồ chấm Tiên Lãng như cái nhà bác gì ở Hải Phòng" nhá.

Nói vậy nhưng tớ cũng giật mình, về nhà gọi người bán ngay con nái xề già (tức là con heo trong chuồng, không phải con... ấy) sắm quả máy tính hoành tráng.

Việc đầu tiền là tìm hiểu xem thằng cha Gu Gồ có gì hay ho không, bất quá cũng chỉ là để tìm kiếm mấy cái vớ vỉn chứ có gì mà làm to chuyện.

Ấy vậy nhưng mấy hôm tìm hiểu cũng thấy nhiều cái hay ra phết. Ví như:

- Nếu tìm từ "phát sốt"  thì bác Gu bảo có khoảng 21.900.000 kết quả.

- Tra từ "phát sốt với", có khoảng 20.200.000 kết quả .

- Tra từ "lên cơn sốt" thấy có khoảng 4.440.000 kết quả.

... Vân vân... Mà sốt ở đây toàn do cánh Web Lá Cải, Web Lá Ngón giật tít vậy chứ không phải là bệnh sốt. Tớ mới tức, tớ mới tra từ "sốt thật" xem thế nào. Này thì kết quả, ối chao, "sốt thật" lên tới 13.900.000 kết quả nhưng tiệt không có cái nào nói về bệnh sốt.

Tớ chuyển từ tức sang cáu, mà tớ lại có bệnh máu lên não chậm, cáu phát máu nó lên nhanh, não không quen nhận, thế là tớ bị sốt.

Bây giờ tớ phải đi mua thuốc hạ sốt! Nhân tiện tớ sẽ hỏi xem có thuốc hạ "sốt" cho Web Lá Cải, Web Lá Ngón hay không!

Jap Tiên Sinh

Chia tay trang điện tử Lá cải

Cuối cùng Phan An - người thành lập và quản lý trang lacai.org - đã quyết định dừng hoạt động trang web này sau 2 năm 3 tháng tồn tại. Với cái tên đầy trào lộng, lacai.org đã giúp nhặt sạn trên báo chí, “đấu tranh lỳ lợm” với những trang web, bài báo “lá cải” - những thứ chạy theo sự giật gân câu khách và đầu độc người đọc.


Trang web của Phan An thực sự là một hiện tượng thú vị của làng báo Việt Nam.

Phan An- 26 tuổi, nhỏ thó, nhưng dễ khiến người đối diện có thiện cảm vì ánh mắt rất sáng. Không chỉ gây sự chú ý với trang web lacai.org, anh chàng này còn là tác giả của 2 cuốn sách “Quẩn quanh trong tổ” và “Trời hôm đó không có gì đặc biệt”. Cả hai cuốn sách đều bằng giọng văn giễu nhại về những vấn đề xã hội, giáo dục... khiến người đọc sau khi bật cười sẽ phải ngẫm nghĩ.

Với lacai.org, thật khó tìm ra một người với công việc chẳng liên quan gì đến báo chí - Phan An đang điều hành một công ty chuyên thiết kế web - lại có thể kiên trì đến như vậy với “cuộc chiến” chống lại những bài viết, website thường xuyên đăng tải những chuyện “tầm phào” hoặc thậm chí là dung tục. Công việc này, trước đây tôi vẫn đùa với Phan An rằng “cậu đang đánh nhau với cối xay gió”, An chỉ cười xòa rồi tiếp tục với lacai.org.

“Sung sướng nhất khi làm lacai.org đó là tạo ra một nơi để có thể châm biếm, cười cợt sự lố lăng của những kẻ khoác lên cái vỏ bọc nhà báo” - Phan An kể. Sự “đanh đá” thường thấy của Phan An thực sự không thừa với những thứ anh chỉ trích. “Nhưng sự mệt mỏi nhất đó là chính mình phải cắm đầu vào cái mớ hỗn độn mà mình rất căm ghét kia để hằng ngày nhặt nhạnh ra những bài viết tồi tệ nhất rồi suy nghĩ một lời bình thật sâu cay, dí dỏm cho nó. Ngày nào cũng phải chui vào đống rác rưởi ấy làm đầu óc chẳng còn nghĩ được điều gì tốt đẹp”.

Có lẽ, ít có trang thông tin nào lại tạo cho giới làm báo lẫn những người đọc báo một sự ngạc nhiên, thích thú như lacai.org (tất nhiên, trừ những người đang hằng ngày sản xuất, điều hành những website bị Phan An cười cợt, nhưng biết đâu, họ cũng buồn khi lacai.org đóng cửa, bởi... mất đi một kênh quảng bá miễn phí).

Quả thật, lacai.org đã là hồi chuông cảnh báo, làm dấy lên  một sự khinh ghét với những bài viết chỉ biết tập trung về mông, về ngực của “ngôi sao” này, quần chip của con gái “sao” khác, siêu xe của anh trọc phú nọ... Phan An cho biết: “Từ khi thành lập đến nay, trung bình một ngày có gần 20.000 lượt người ghé vào xem lacai.org mỗi ngày”.


Gần một năm trước, khi lacai.org vẫn còn đang ở “đỉnh cao”, trả lời câu hỏi khi nào website này sẽ phải... đóng cửa, Phan An nói: “Khi một trong ba điều sau đây xảy ra: Một là, tôi không còn đủ thời gian. Hai là, tôi không còn đủ khả năng. Ba là, tôi không còn thấy có trách nhiệm”.

Giờ đây, Phan An đã “không còn thấy có trách nhiệm” với những thứ độc hại đang hằng ngày vẫn tràn lan trên nhiều website. Nhưng lý do lớn hơn, như lời Phan An nói, đó là “tôi thất vọng, dần dà người ta quên mất mục đích của lacai.org. Lacai.org, xem ra, không còn là nơi để đả kích hay châm chọc báo lá cải nữa, mà là nơi người ta vào kiếm chút giải trí hằng ngày”.

Trên facebook của Câu lạc bộ Báo chí - nơi tập hợp rất nhiều người làm báo - một thành viên là nhà báo đã bày tỏ sự tiếc nuối khi lacai.org đóng cửa: “Không còn lacai.org, mình thấy như mất đi một biên tập viên, một giám sát viên. Cũng có nhiều trường hợp lacai.org đưa ra bình luận khiên cưỡng, thậm chí chưa đúng, nhưng đa phần lacai.org nói chính xác, giúp mình điều chỉnh công việc”.

Sự ra đời của lacai.org như một sản phẩm độc đáo của nền báo chí Việt Nam, khi người ta phải dùng sự bỡn cợt để đấu tranh với những bài viết dung tục. Nay, dẫu có tiếc nuối, nhưng cũng phải hiểu rằng đã đến lúc tự thân những người làm báo, những người đọc báo phải “tuyên chiến” với chính những bài viết như vậy, chứ không thể cứ chờ đợi mãi vào một chàng trai trẻ, hằng ngày giễu cợt chúng để mang lại cho chúng ta vài nụ cười mua vui. Trong tư cách là một nhà báo, đến khi lacai.org đóng cửa, tôi nhận ra mình nợ Phan An một lời xin lỗi và một lời cảm ơn.

Lao Động

Diễn văn của trưởng thôn

Kính thưa làng!

Như vậy là một năm nữa đã trôi qua. Năm vừa rồi là (rút lịch từ túi quần ra xem) vâng năm rồi là hai nghìn mười hai. Thế nên chúng ta đang bước vào năm (rút bàn tính ra gẩy) à năm hai nghìn mười ba. Nhìn vào mắt làng tôi cũng thấy, tất thảy chúng ta đều rất là một sự ngạc nhiên đúng không ạ? Tại vì, nhờ vào cái phép mầu nào mà chúng ta còn sống sót đến giờ này, có phải không ạ? Thế thì (bỗng dưng cao giọng) anh nào ở gốc cây kia, trưởng thôn đang phát biểu trên này mà anh ngồi chơi tò he thế à, thật vô lễ! Muốn cắt sổ hưu không? Anh bảo gì, anh bảo anh có quyền tự do chơi tò he à? Tự do cái cục cứt! Cái dân không giáo dục được! (Hạ giọng) À tôi nói đến đâu rồi ấy nhỉ… à hôm nay nhân cái dịp là cuối năm, tôi xin đại diện làng nhìn lại năm rồi (rút lịch túi quần ra xem) tức là hai nghìn mười hai, đặng còn vạch ra hướng đi cho năm tới (rút bàn tính ra gẩy) chính là hai nghìn mười ba. Vâng năm rồi cái làng Vãi Chưởng… ủa quên cái làng Vững Chãi chúng ta đã đạt được rất nhiều thành tựu, có những thành tựu lớn, lại có những thành tựu vĩ đại, những sự kiện á là sáng ngời, tuy rằng có thể làng không được biết, vì nó thuộc về cái chủ trương, cái đường lối chính sách từ trên.

Ảnh minh họa

Tôi nói xí dụ như là phong trào xóa đói giảm nghèo. Làng ta năm rồi được bằng khen về xóa đói giảm nghèo, là tại vì sao? Vì sự linh động trong chính sách! Tôi đơn cử, Bốn Cụt trước đây là hộ đói vĩnh cửu, đói ngoan cố, vừa rồi cũng đã bỏ làng lên thành phố làm một cái nghề chân chính là nghề ăn mày, nghe nói một ngày y bò được hai mươi cây số đường nhựa. Bốn Cụt bỏ làng, thế thì làng ngại gì mà không bỏ Bốn Cụt? Tôi gạch tên Bốn Cụt ra khỏi danh sách hộ đói. Nên chi là năm rồi số lượng hộ đói của làng ta giảm triệt để. Xong rồi mới đây thôi thì tôi cũng tăng giá bán đèn cầy lên năm phần trăm. Là tại tôi biết làng ta đã hết nghèo đói, tăng như thế để lấy tiền xây cái nhà chồ mười một ngàn tỉ. Mụ vợ tôi rằng tăng giá đèn cầy trong khi đèn đóm như con cầy thế là không hợp lí. Thế thì tôi bèn bóp miệng mụ, tôi bảo cả cái làng này tao còn bóp hầu bóp họng được, mụ coi chừng đấy. Mụ im, còn chúng ta thì được thêm bảy ngàn tỉ đồng, phen này nhà chồ của chúng ta sẽ thành nhà chồ đẹp nhất huyện (phía dưới rộ lên tràng pháo tay, văng vẳng tiếng ú ớ của trưởng thôn phu nhân).

Vừa rồi tôi cũng có nghe làng ta than phiền là có mấy khoanh đất ruộng, đất vườn, để đấy mãi mà không bán được. Đứa thối mồm còn bảo là đất đóng băng. Xin thưa ngay với làng, đó chỉ là luận điệu thù địch của bọn ba que… ờ ba que xỏ lá. Vì trước hết là đất làng ta không thể đóng băng được. Ngay đầu làng có một cái đập nước, tôi đã cho đào tới đào lui, lại thuê xe ben về húc thử, thành ra đất rất uyển chuyển mềm dẻo, tối nào cũng rung với lắc, chỉ có sụt lún chứ đóng băng là đóng băng thế nào, có phải không ạ? Thứ hai nữa là, nói xí dụ làng ta có trăm mẫu đất đi, thì tôi đã hai mươi mẫu rồi, vợ tôi hai mươi mẫu nữa, con gái tôi hai mươi mẫu, xin nói thêm là cháu mặc váy hồng đi giày cao gót rất đẹp, con trai tôi lại hai mươi mẫu, cháu vừa được đưa đi dự đại hội thanh niên chậm tiến đấy ạ, thế và các bên nội ngoại chia nhau cũng được mười bảy, mười tám mẫu. Còn phần làng chỉ hai ba mẫu thôi. Nên nói về lo thì tôi phải no hơn làng chứ, có phải không ạ? Chúng tôi rất no khi làng đói, làng càng đói thì chúng tôi càng no (nói đến đây thì rút khăn mùi xoa ra hỉ mũi rõ mạnh).

Thế cho nên cái chuyện cậu gì đấy vì giữ miếng đất có một thẻo mà cố thủ trong nhà, lấy đá chọi ra là tôi không thể hiểu được, mà cũng khó lòng thông cảm cho được. Ngày tư ngày tết, không ngồi chổng khu gói bánh chưng mà lại lôi con kéo em đi liệng đá là thế nào, có phải không ạ? Mà miếng đất thì tôi nhắc lại là có một thẻo, móc đâu ra đá mà liệng cho nhiều, có phải không ạ? Đã cạn suy lại làm ảnh hưởng đến đội dân phòng của làng ta, ngày tư ngày tết không được ngồi chổng khu gói bánh chưng mà phải dắt chó xông phi dầm mưa dãi nắng như vậy. Ấy là rất ích kỉ, tôi phải nói thẳng thế. Nhân đây tôi cũng tuyên dương đội dân phòng làng ta đã tổ chức phòng dân rất có chiến thuật, dưới sông bơi ghe trên bờ cưỡi chó, dùng chùy vồ lại dùng dùi cui vố, lại đeo lá trên lưng leo lên nóc nhà, tức là đánh đường thủy đường bộ đường không, đánh tập kích, đánh nghi binh, thập bát ban võ nghệ thảy đều hay cả, tôi bảo có thể viết thành sách Binh pháp Vãi Chưởng, đem đi tranh giải Nô-bên bảo đảm thắng ngay chí ít là một nửa giải chứ không đùa đâu (bên dưới vỗ tay râm ran, xem chừng hoan hỉ).

Nãy nói chuyện cái nhà chồ mười một ngàn tỉ, tôi nghe làng bàn ra tán vào là mắc quá mắc quá. Xin thưa, làng nghĩ thế là thiển cận. Vì rằng đó không phải chỉ là nhà chồ, nó là cái giao thoa văn hóa! Là cái giao lưu lịch sử! (Bên dưới có tiếng xì xào) Làng không hiểu giao thoa văn hóa với giao lưu lịch sử ư? Làng dốt quá! Thế tôi lại xí dụ, vừa rồi làng bên cạnh có cử đội văn công qua làng ta, gọi là cái đội Đùi Dài Hát Một Bài. Thế thì các em thiếu nhi ở làng ta ra đến đầu làng chỗ có cây đa giếng nước, em thì đu trên ngọn cây, em thì ôm gốc cây, em lại bò bò trên thành giếng, vừa gào lên “Ối Đùi ơi!” vừa khóc nức nở. Có cái anh giáo làng trông thế ngứa mắt, mới lên cái mạng gì mà Phết Búc chấm Vững Chãi đấy, đăng bài thơ chửi. Các em không vừa, cũng làm thơ chửi lại. Đấy, cái sự làng bạn hát cho làng ta nghe, gọi là giao thoa văn hóa. Cái chuyện các thế hệ của làng ta vì bọn Đùi Dài mà chửi nhau tàn mạt, gọi là giao lưu lịch sử. Còn cái câu thơ “Làng ngu rất đỗi tự hào, đói cơm rách áo mà thằng nào cũng làm thơ” thì lại là tuyên truyền thôi, tôi nhắc lại là bọn ấy nó thù địch, nó ghen ghét với làng ta nên nó mới làm ra như thế, tội ác của bọn nó là trời không dung đất không tha.

Còn như thế nào là trời dung đất tha ấy à? Là cái chuyện làng ta vốn làm nghề chài lưới đã bao năm nay. Tôi nghe làng nói lại là gần đây làng ra sông đánh cá thì hay bị làng bên cắt đứt lưới cá. Ấy là tôi nghe nói lại thế, chứ tôi thì tôi không tin, vì làng bên với làng ta cũng như là anh em kết nghĩa chó ỉa ba cục. Thứ nữa là muốn cắt đứt lưới cá phải tốn nhiều công sức lắm, những là kìm cộng lực, những là dùi đục mắm cái, biết bao nhiêu mà kể. Cho nên tôi nghĩ là chỉ vô tình chạy ngang gây rách lưới thôi. Tôi đã nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ về vấn đề này, và cuối cùng tôi đã nghĩ ra được một cái gọi là diệu ác kế. Bớ làng! (Làng nháo nhác chạy) Ủa quên! Thưa làng! Để tránh gây vô tình một sự lưới rách như thế nữa, với lại dù sao thì thế hệ tôi đi trước cũng đã vơ hết cá vét hết tôm rồi, tôi nghĩ làng ta nên chuyển sang đánh giậm, mò cua bắt ốc trên bờ sông thôi. Các em nhỏ cũng nên tắm ở mấy cái vũng trâu đầm gần bờ, như thế tức là an toàn đường thủy, chỉ có tốt chứ không có hại. Vì đá banh xong thì người các em nóng, lỗ chân lông nở to, mồ hôi ra nhiều, tắm ở ngoài xa lỡ bị cảm không bơi vào bờ kịp thì biết làm thế nào, tôi nói thế làng nghe có phải không ạ?

Còn cái chuyện đá banh đá bóng ấy, thì năm rồi chúng ta có cử đội bóng tinh nhuệ tham dự giải Bốn Ao Làng, và chúng ta xếp thứ bốn (làng ồ lên thất vọng). Tất nhiên… vâng tất nhiên là tôi cũng như làng, chúng ta rất buồn lòng với kết quả này, vì năm trước nữa thì chúng ta được giải Tư kia mà, đúng không ạ. Nhưng sau khi nói chuyện với đội trưởng thì tôi mới vỡ ra cái nhẽ,  rằng chúng ta thua không phải tại chúng ta kém, cũng không phải tại chúng ta quản lí ngu dốt gì cả. Mà là… (hạ giọng thì thầm) cái này tôi nói với làng nghe, làng đừng đi kể với ai kẻo chúng nó không tin lại bảo mình đặt điều. Là đội bóng chúng ta bị… bị… bị ma ám ạ, thưa làng. Vâng cái đêm hôm ấy đêm gì, các cầu thủ của chúng ta giăng mùng đắp chiếu chuẩn bị ngủ thì thấy bóng người đứng bên cạnh, áo rách vai, quần có vài mảnh vá, miệng cười buốt giá chân không giày, nói là “Tao ám chết mẹ mày đây.” (Phía dưới lặng ngắt) Thế thì còn đá với đấm cái điếu gì nữa, có đúng không ạ? Nhân đây, đội bóng làng ta thua, làng có đòi tôi phải từ chức trưởng thôn, nhưng tôi xin thưa luôn thế này. Tôi ờ… được làng tin tưởng giao chức trưởng thôn đến nay đã ba mươi hai năm, nhiệm vụ ờ… làng giao cho tôi chưa hề từ khước, tôi không chạy, không xin, cũng không hề thoái thác, cho dù có đứa bẩn mồm bảo ờ… tôi chưa hề làm tốt. Nên tôi xin nói luôn, ờ… hễ còn sống là tôi còn làm trưởng thôn, làng nói gì kệ làng.

Kính thưa làng!

Còn một số thành tựu tôi chưa kể ra đây, như chuyện thu phí trâu không chính chủ, rồi vụ lực lượng điều phối trâu của ta bị tố là ăn tham như lợn vân vân, nhưng tôi xin khẳng định một điều rằng làng ta đã đang và sẽ đi đúng hướng, xây dựng một nền kinh tế làng vững mạnh có định hướng. Tất cả những cái xấu là do đặt điều mà ra. Tất cả những cái tốt đều là chưa miêu tả được đúng mức sự thật. Năm cũ đã qua năm mới sắp đến, làng ta hãy đồng sức đồng lòng cùng tiến lên. Tôi đã chuẩn bị một bài thơ chúc Tết rất hay, lời lẽ cao siêu mọi nhẽ, do nửa đêm nằm mộng được thần phật mớm lời cho, nhưng xui cho làng là tôi để quên ở nhà rồi. Nên chỉ xin đọc cho làng nghe mấy câu thơ tôi vừa tức cảnh sinh tình (rút tờ giấy trong túi quần ra đọc):

Tiến lên bớ làng
Hướng về tương lai tươi sáng
Nhất định chúng ta sẽ thành công
Cho dù hiện giờ hơi quờ quạng
Vì một ngày mai cá chép mọc râu hóa rồng
Hôm nay chúng ta tạm thời ngúc ngoắc trong ao cạn.

(Diễn văn kết thúc. Làng vỗ tay như sấm rồi đứng lên phủi đít đi về)

Phan An