Hiển thị các bài đăng có nhãn Sinh viên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sinh viên. Hiển thị tất cả bài đăng

Bởi vì tao đéo bao giờ văng tục

Hôm trước, Cử Tạ nhắc lại trên Hội quán Cười câu của blogger 360plus - Telegin ngày xưa: Tú Jap đọc ngược lại là... Táp Jú, mà miền nam nói "Jú" tức là... ngon à nha!

Tự nhiên lại nhớ đến chuyện hồi còn là sinh viên, có lần đi sinh nhật một đứa bạn gái với mấy thằng bạn. Thường thì sinh nhật phải chờ đến gần 7h tối mới đi, nhưng sinh viên không có nhiều thú vui, nên mỗi lần đi sinh nhật là chuẩn bị ác lắm, thậm chí 6h đã rủ nhau ra quán nước trước kí túc xá ngồi chờ thời gian rồi.

Trong lúc chuyện tào lao, thằng Dương hỏi: Tại sao mày không có bí danh gì, hay vì mày dùng bút danh Jap Tiên Sinh rồi nên không đứa nào đặt tên thêm nữa.

Mình có giải thích kỹ cho nó:

Thực ra không phải thế. Hồi tao học cấp 1, cấp 2 không đứa nào dám đặt bí danh cho tao, vì nhà tao... gần trường học, đặt bí danh là tao gọi ông anh họ ra xử liền (ông anh này bị bệnh mất từ lâu, hồi còn sống vốn là bảo kê cho mình suốt mấy năm học). Năm học cuối cấp lên học trường chuyên của huyện, bị mấy đứa bạn mới săn tên bố mẹ ác lắm, để ghép vào đọc cho tiện mà, nhưng bị tao chơi xỏ cho một vố, bảo thằng em họ (học cùng lớp chuyên) bịa tên bố mẹ tao ra cho chúng nó tha hồ gọi, nhưng chỉ được một thời gian chúng nó biết nên cũng chán, không gọi kèm tên phụ nữa.

Bây giờ học đại học vẫn có bí danh nhưng mang tính cục bộ, ví dụ như khi mấy anh em ngồi với nhau, anh Chánh Văn (Chánh Văn đời đầu, tức là tổng biên tập báo Tiền Phong sau này) có nhái chữ Jap Tiên Sinh thành... Dep Tiên Sinh, Dep không phải là cái dép, mà là thuốc DEP (thuốc trị ghẻ thông dụng cách đây 20 năm).

Thằng Dương bảo: Thôi thì vẫn còn đỡ hơn mấy thằng khác, toàn bị đặt tên kiểu lục súc, hồi đó chữ lục súc gần như có nghĩa là bậy bạ. Thằng Thiện "đá" (đọc lái là đạ thiến), thằng Tính "phong" (phóng tinh), thằng Thịnh "tu" (thụ tinh), thằng Công "ngủ", thằng Bách "ruồi", thằng Bắc cọp, thằng Bình "phuồi", thằng Công "lặc"... Rồi mặt nó vênh vênh, tao chưa bao giờ bị đặt tên bậy bạ, mày biết tại sao không? Vì tao đéo bao giờ văng tục chửi bậy, nên chúng nó không dám nhờn.

Nghe nó nói mà muốn vãi linh hồn, nhưng đã đến giờ đi sinh nhật nên ông đếch thèm tranh luận với mày nữa, đi thôi.

Cửa phòng con bạn sáng choang, khách khứa bên trong khá đông nhưng không ồn ào, mỗi con bé nhân vật chính là nói to, giọng cứ oang oang như dân biển.

Thằng Dương cầm bó hoa đi đầu tiên dẫn cả đoàn vào phòng, con bé chạy ra đón, có lẽ nó vui quá nên quên mất, reo lên:

- A, anh Dương "vật"!

Nói xong mặt con giời đánh tái lại, rồi bỏ mặc mấy thằng đứng như tượng trước mấy chục mạng cả trai cả gái trong phòng vừa chằm chằm nhìn vừa cười khùng khục, nó vừa cười vừa chạy ra đàng sau.

Thì ra lâu nay, bọn con gái vẫn đặt bí danh cho thằng Dương, cho dù nó đéo bao giờ văng tục!

Jap Tiên Sinh

Chị Dậu nghe xong cũng vãi đái

Hôm lập facebook Thông tấn thôn Việt Nam, xảy ra chuyện tranh luận với bạn bè về việc chữ Thông tấn thôn Việt Nam có... vi phạm luật không, vì nó có vẻ ám chỉ Thông tấn xã Việt Nam!? Dần dần, nói sang chuyện thành ngữ tục ngữ cải biên thời sinh viên.

Thời sinh viên quả là lắm sáng tạo, chắc tại bụng đói nên thần kinh luôn luôn thức tìm năng lượng, nhưng không thấy nên buồn tình chuyển qua sáng tạo? Sáng tạo trong học tập thì ít, mà sáng tạo trong đời sống tinh thần thì nhiều, mà đời sống tinh thần của sinh viên khi ấy chỉ có... tán phét là chủ yếu.

Thế nên sáng tạo về ngôn ngữ là thứ dễ nhất, không tốn kém và dễ lan truyền.

Cách đây hơn 20 năm sinh viên đã khai sinh ra từ dặt dẹo, từ này áp dụng cho thằng nào cũng không phải xấu hổ lắm, chỉ là kiểu như ở bẩn, nhanh hết tiền, hay la cà quán xá... gọi là sống dặt dẹo. Hồi đó anh Việt Văn đã bảo tôi nên đi sâu vào chủ đề dặt dẹo của sinh viên để đăng lên Hoa Học Trò.

Trước đó nữa, từ thời tôi còn học cấp 3, sinh viên có từ còn hay hơn, đó là vãi đái, ngay cả sinh viên Sư phạm HN cũng dùng nhiều mãi đến mấy năm liền. Từ vãi đái nó tương đương với từ VL bây giờ vậy, nhưng nói vãi đái nó... trí tuệ hơn, nó... đỡ bậy mà nó lại... vãi hơn nhiều!

Chẳng hạn như đi thì đề khó vãi đái, ra về gặp thằng bạn ki bo vãi đái vì vay ít tiền uống nước không cho, vào quán nước xin u cho khất chén nước với điếu thuốc cũng không được, tức... vãi đái. Vân vân.

Thời sinh viên gian khổ nên rất tâm đắc với câu "Tối như tiền đồ chị Dậu", không biết do ai nghĩ ra, nhưng đúng là một câu thâm thúy, phải là những thằng ít văng tục chửi bậy nhưng thích văng tục chửi bậy mới dám dùng. Kiểu như "Mẹ nó, điểm môn này chắc tối như tiền đồ chị Dậu", hoặc lúc mất điện thì kêu "Tối như tiền đồ chị Dậu", thế là cay cú lắm rồi đấy.

Nhưng còn có câu tối hơn nhiều, mà chỉ bọn nam sinh viên hay văng tục chửi bậy mới dám mạnh dạn dùng, đó là "Tối như âm hộ". Phải nói là thời ấy mà đã có câu "tối đen" như vậy quả là chỉ có sinh viên, mà hầu như chỉ có sinh viên vùng Cầu Giấy là hay dùng.

Thế nên những thằng dở ông dở thằng, kiểu mất dạy nửa mùa lại hay bị lẫn lộn khi dùng một trong hai cụm từ này.

Thậm chí đã có thằng bị líu lưỡi đến nỗi dùng cả hai từ cùng một lúc.

Đó là lần tôi, thằng Phương lùn và thằng Lượng đi từ kí túc xá lên giảng đường. Giảng đường Sư phạm HN cách đây 20 năm vào các dịp sắp thi thường mở cửa buổi tối, có bán vé 2000đ / tháng cho sinh viên vào ôn thi cho yên tĩnh.

Khi đó chưa có điện đường sáng láng từ kí túc lên giảng đường như bây giờ, trời mùa đông có tí mưa lách nhách, lúc đi ngang qua sân vận động tối om, thằng Lượng đột nhiên buồn tình buông một câu: "Mẹ kiếp, tối như âm hộ chị Dậu"!


Những kiểu phá trinh thời sinh viên

Vào thăm lại trường cũ nhân dịp săn ảnh cho 20/11 sắp tới, ghé qua ký túc xá lại nhớ những bữa cơm sinh viên ngày xưa. Cơm sinh viên khi ấy không như cơm sinh viên bây giờ, khi ấy đúng là một bữa cơm giản dị, thịt thái mỏng như tờ giấy, rau xào theo gánh nên thâm xì, canh toàn quốc (tức là toàn nước), cơm của sinh viên Sư phạm HN lại càng đạm bạc.

Thỉnh thoảng được các u bán hàng, mà cánh sinh viên bây giờ gọi là các cô, các bà cho thêm đĩa rau... ế từ chiều qua. Những hôm nào ký túc xá cho thuê hay mượn tổ chức đám cười, y như rằng hôm sau cánh sinh viên Sư phạm được ăn thêm ít đồ thừa như thịt thà nem chả, được các u bán hàng bán với giá bình dân.

Nhưng cũng vì cuộc sống nghèo nên đến bữa ăn thật là vui, mà kể cả hồi ở quê cũng vậy thôi, niềm vui của cả nhà chỉ có bữa ăn và nghe đài, nhất là nghe Câu chuyện cảnh giácChuyện kể ở đại đội vào cuối tuần.

Thực ra bữa cơm vui không phải vì được ăn, mà vui vì được nói chuyện rôm rả, vừa nói vừa ăn có cảm giác như đang nhậu vậy. Cái vui ấy nó có từ lúc chiều, khi mà cả bọn túc tắc đi tắm về, chải cái đầu (chưa để đầu đinh như bây giờ), ghé qua tầng 3 trêu bọn con gái vài câu rồi từ nhà A7 đi ra căng tin.

Chuyện vui của sinh viên bấy giờ không bậy lắm, vẫn có vài đứa văng tục chửi bậy nhưng đa số là không, nhất là càng học lâu càng thấy mình giống... thầy giáo nên càng ít văng tục. Không văng tục chửi bậy nhưng lại có nhiều sáng kiến bậy, chẳng hạn như chữ "phá trinh".

Bóc gói thuốc Du lịch hoặc Điện biên ra, thằng nào hút điếu đầu tiên được gọi là phá trinh gói thuốc.

Nhiều thằng hút cùng một điếu thì thằng rít khói đầu tiên được gọi là thằng phá trinh điếu thuốc.

Mua bánh xà phòng về, thằng nào dùng đầu tiên là thằng phá trinh bánh xà phòng. Thường thì thằng mua phá trinh và chỉ vài hôm là phải phá em xà phòng mới.

Thằng nào vào thư viện đầu tiên lúc buổi tối thư viện mở cửa, gọi là phá trinh thư viện. Thư viện Đại học Sư phạm khi ấy nhỏ bằng cái phòng cấp 4 trên tầng 2, mỗi chập tối mở cửa là chen chúc nhau đứng xếp hàng, cửa vừa mở là có vài chục thằng ào vào, nên chưa bao giờ phân biệt được thằng (và cả con) nào phá trinh thư viện mỗi lần mở cửa.

Thằng múc bát canh đầu tiên gọi là thằng phá trinh nồi canh, lúc ăn mà húp thìa canh đầu tiên gọi là phá trinh bát canh... Dù nồi canh bao giờ cũng lõng bõng rau, cứ phải khoắng thật nhẹ may ra mới kiếm được ít rau thừa dưới đáy, phá trinh nồi canh rất mỏi tay.

Cái thuật ngữ "phá trinh" cứ thế thành quen, tất nhiên nói câu này lúc không có bọn con gái. Quen đến nỗi nhiều lúc đột ngột nói ra mà không hãm được.

Nhớ cái tết thứ 2 đời sinh viên, sáng mùng 6 tết âm lịch, vừa ở quê ra thấy nhớ ký túc xá, nhất là 4 thằng trong hội Tứ Long Úp Đĩa bọn tôi luôn ra sớm, nhìn ký túc xá vắng vẻ cảm giác vừa vui vừa buồn.

Lác đác có thêm sinh viên vào ký túc xá, trời dần về chiều, các u quản lý căng tin mở cửa bán hàng lấy ngày.

Bốn thằng hớn hở kéo nhau vào căng tin, nhìn thấy các u là thấy lại không khí thường ngày. Nhìn quanh chưa có ai, hóa ra 4 thằng mở hàng năm mới. Một thằng reo lên: "Hôm nay bọn con phá trinh các u đây"!!!