Hiển thị các bài đăng có nhãn Nói lái. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nói lái. Hiển thị tất cả bài đăng

Chuyện lão Chài ở cầu Đầu Bè

Tôi không biết tên lão Chài, sở dĩ tôi gọi lão với cái tên đó vì lão làm nghề chài lưới. Hồi tôi bắt đầu đi học trường chuyên Hải Nhân trên phố huyện, ngày nào cũng đi qua cái cầu đầu xã, gọi là cầu Đầu Bè. Cái cầu này giúp xã tôi không bị biến thành ốc đảo.

Từ trên cầu nhìn xuống, thấy lúc nào lão cũng ngâm mình dưới nước, hết kéo lưới lại đứng giữa sông câu cá. Dạo đó người ta chưa phá cái đê cuối xã, vì vậy mà sông còn là sông nước ngọt, chưa bị tàu bè ngoài biển chạy vào nên chưa bị ô nhiễm, cá nhiều lắm. Cả khúc sông có mỗi mình lão Chài hành nghề, thành ra lúc nào nhìn trên cầu xuống cũng thấy một mình lão ở tít đàng xa, trông bé tí như con châu chấu giữa dòng sông.

Bà bán cá ở chợ Hàng Hòe gần cầu nói rằng lão đi đánh cá không bao giờ mặc quần áo, vì vướng, vì cả dòng sông có một mình lão, và vì mỗi lần lên bờ mọi người nhìn từ xa cũng không phân biệt được lão mặc quần hay không. Hàng ngày, lão cứ nồng nỗng như thế xuống sông kéo lưới. Những lúc lão đánh cá ở gần bờ, cứ vừa đi vừa lúc lắc con cu, tè cũng không thèm đứng lại mà cứ thế vẽ rồng vẽ rắn cho đỡ mất việc. Nhiều hôm lão kéo lưới, nước đục nên có con cá đói nhìn nhầm xông vào cắn cả con chim già của lão, cắn rồi lại phải nhả ra vì dai quá?! Những lúc như thế lão cũng không thèm bận tâm, hoặc là bị cắn nhiều lần nên không thèm chấp nữa.

Chuyện lão Chài cởi truồng đánh cá làm tôi rất tò mò, nhiều hôm đi học về tôi cứ đứng trên cầu chăm chú chờ lão lên bờ để xác minh có đúng như lời bà bán cá nói không. Chưa hôm nào tôi bắt được quả tang lão cởi truồng, đơn giản vì tôi chưa từng thấy lão lên bờ bao giờ.

Thế nên tôi càng tò mò, có lần tôi đem chuyện này hỏi thầy Phụ, nhà ngay ở chân cầu. Tôi chưa từng được học thầy, nhưng thầy dạy trường tôi hồi tôi còn học ở xã, có hôm chúng tôi đi học ngang qua thấy thầy cầm đòn gánh, vợ thầy cầm cái chày, cô và thầy đuổi nhau chạy vòng quanh ao, hễ chạy thì cùng chạy hễ đứng thì cùng đứng thành ra chúng tôi không biết ai đuổi ai, cả bọn đứng lại hò: "Cô ơi cố lên...", thầy ngượng chạy sang ao bên kia đứng nhìn, cô cũng đi nhanh ra bờ sông.

Thầy bảo, làm gì có chuyện lão Chài cởi truồng đánh cá, nhà thầy ở đấy nhiều hôm trời tối thầy ra hút thuốc lào, nói chuyện sông nước với lão. Thấy lão cũng là người bình thường như bao người khác, chỉ có là lão Chài không thích mặc áo lúc đánh cá mà thôi.

Rốt cuộc đến giờ tôi vẫn chưa hiểu tại sao bà bán cá cứ bô bô khẳng định lão Chài cởi truồng đánh cá. Nhưng sau này tôi coi chuyện lão Chài là bài học rất quý từ khi chập chững viết báo. Nếu tìm hiểu không đến đầu đến đũa, tôi có thể biến hóa một người bình thường thành ông vua sông nước mặc bộ đồ tàng hình ấy chứ!

Jap Tiên Sinh

Nói năng lổn nhổn nên lồ lộ ra cái lẫn lộn

Hồi học cấp 2, lớp tôi có một thằng bạn rất lẻo mép. Nói chuyện gì cũng rất dài dòng diễn giải, hễ nó giải thích chuyện gì thì chỉ cần nghe đoạn đầu là hiểu rồi nhưng bạn bè vẫn thích nghe nó nói, vì nó nói cũng hay.

Tật nói nhiều thì nhiều người mắc phải, nhưng thằng này còn nói nhiều hơn cả người nói nhiều, đó là sau khi giải thích nó thường liệt kê thêm ví dụ, sau khi liệt kê thêm ví dụ nó còn nói câu "vân vân" hoặc "vân vân và vân vân" thay cho câu kết. Thế mới kinh.

Ngày xưa, cách đây hai mấy năm rồi, trẻ con còn ít trò chơi, trẻ con miền biển như chúng tôi có thú vui lớn nhất là chiều đến ra đầu bãi biển ị và tối đến ra phía cuối bãi biển ngủ. Nên hồi đó dân nơi khác vẫn có câu ca "dao" rằng: Chiều chiều đẹp lắm Hải Thanh ơi / Hàng trăm cái đít chổng ra khơi...

Trẻ con ngủ với nhau không giống người lớn ngủ với nhau (!), thường cứ phải chuyện trò râm ran đến khuya mới lăn ra ngủ cả lượt. Mà chuyện mãi cũng chán, thành ra những đứa nói nhiều càng thích, vì được nói, thằng này cũng vậy.

Nhưng mà cái câu đế thêm cuối cùng của nó nghe mãi cũng chán, đến nỗi chúng tôi đặt cho nó cái tên là thằng "vân vân và vân vân", một thời gian thấy gọi nó như vậy thì dài dòng, thành ra chúng tôi chỉ gọi nó là thằng "vân vân". Về sau, có một dạo nghỉ hè rủ nhau đi học tiếng Anh, thấy chữ W giống 2 chữ V ghép lại với nhau, chúng tôi gọi nó là thằng W.

Thằng W còn có một tật nữa là nói nhịu, thường xuyên là nói nhịu kiểu nói lái, tỉ như xóa đói giảm nghèo thành xóa đéo giảm ngòi, hoặc trao thân gửi phận thành trao phân gửi thận, hay về sau nhiều người cố tình nói nhịu giọng anh Sâm ở Ét-vê rằng chín phẩy năm thành nắm phải chim vậy.

Hôm rồi có thằng bạn ở quê ra chơi mới biết thằng W đã vào nam làm kinh tế, nghe nói khá lắm, mỗi tội 40 rồi mà vẫn chưa vợ con gì cả. Tôi thắc mắc, nói chuyện nhiều như nó mà chậm lấy vợ thì cũng là lạ. Hóa ra cu cậu thất tình, ôm mộng yêu một em nhưng không lấy được, thành ra ở giá mãi đến giờ. Thằng bạn nói rằng:

Kể ra thì thằng W cưới em ấy rồi đấy, nhưng cái đận mới yêu nó dính phải một vụ với nhà người yêu. Ấy là lần ông già vợ tương lai đau lưng, nó đến hỏi thăm. Chuyện cũng không có gì, chỉ đến lúc nó gửi cụ chai rượu ngâm địa liền tự tay ngâm thì, do không quen tặng quà, thằng W bị nói nhịu:

- Cháu biếu bác chai rượu ngâm thuốc, lúc chó dái trởi trờ bác có cái mà dùng.

Nói xong thằng trời đánh biết ngay là mình nói nhịu, mặt xanh như đít nhái, té về không kịp chào.

Rồi không biết lúc trái gió trở trời ông cụ có dùng rượu thuốc của nó không, nhưng con gái ông thì giữa tháng ấy cưới thằng người yêu cũ không thèm gửi giấy mới thằng W.

Cũng cuối tháng ấy thằng W vào nam, thi thoảng mới liên lạc với bạn bè!


Bỏ việc sau một đêm trong chợ với học trò

Hồi mình dạy học một thời gian rất ngắn ở Trung tâm giáo dục thường xuyên Sóc Sơn, cách đây cũng mười mấy năm rồi, có người nói mình bỏ nghề vì sợ chết. Chẳng là đận ấy có vụ học sinh trên Nỉ kéo xuống đánh nhau trước cổng trường, sau đó mấy ngày mình lại xin nghỉ. Sự thật không phải như vậy.

Thật ra lý do mình nghỉ dạy hoàn toàn khác. Chuyện là, những Trung tâm giao dục thường xuyên khi đó rất hay có học sinh lớn tuổi, có một lớp mình dạy cũng có một người hơn mình tới 2 tuổi. Gã này sinh năm 1972, đi bộ đội về, học tiếp để thi đại học.

Cũng tầm tuổi với nhau nên vào lớp vẫn thầy nào trò nấy, nhưng ngoài giờ thường rủ nhau đi nhậu tưng bừng, tất nhiên chú ấy vẫn gọi mình là thầy và mình gọi chú là anh xưng tôi rất lịch sự. Ngoài chú này ra còn mấy chú trẻ hơn thỉnh thoảng cũng tham gia.

Một lần, buổi tối mấy thầy trò đem đồ nhậu vào chợ trước cổng trường đánh chén. Dạo đó không có gì thú vị bằng ban ngày nhậu ở bến sông, ban đêm nhậu trong chợ, vì chợ khi đó lãng mạn lắm, trống trải và đìu hiu chứ không bê tông hóa như bây giờ.

Trong lúc dzô dzô, chú học trò cựu bộ đội hỏi ngày trước thầy viết báo Hoa Học Trò em cũng có đọc, em cũng biết thầy còn làm thơ nữa. Mình bảo chỉ làm thơ cười thôi, thơ lãng mạn không biết làm. Chú ấy bảo làm thơ được là giỏi rồi, còn thơ gì cũng vậy, hồi trong quân đội em có thằng bạn làm được mấy câu thơ mặt vênh như bánh đa. Mình bảo làm thơ không khó, chỉ cần nghe qua luật là làm thơ được, nhất là thơ lục bát.

Thơ lục bát là thơ cứ viết một câu 6 chữ (gọi là câu 6) lại đến câu 8 chữ (gọi là câu 8), rồi lại đến câu 6 chữ... Nguyên tắc cơ bản về dấu trong từng câu là chữ chữ đầu tiên vần bằng (không có dấu hoặc dấu huyền), chữ thứ hai vần trắc, chữ thứ 3 vần bằng, chữ thứ 4 vần trắc... Niêm luật tối thiểu là chữ thứ 6 của câu 8 phải cùng vần với chữ thứ 6 của câu 6 ở trên nó, chữ thứ 6 của câu 6 phải cùng vần với chữ thứ 8 của câu 8 ở trên nó.

Nôm na là như vậy, vì diễn giải phải có giấy bút. Chú học trò bộ đội bảo em chịu, cứ rắc rối thế nào. Hay là thầy biết làm câu đối không dạy em đi.

Câu đối à, câu đối làm thì dễ hơn thơ, nhưng làm câu đối hay lại khó hơn thơ. Nói một cách đơn giản nhất về luật câu đối thì: Chữ đầu tiên của câu thứ nhất vần bằng thì chữ đầu tiên của câu thứ hai vần trắc, và ngược lại. Các cặp chữ khác cũng tương tự như vậy. Ngoài ra nó phải có ý, có nghĩa và phải có ý nghĩa gần như là ngược nhau mới gọi là đối. Ví dụ như Cây nêu đối với Thịt mỡ, tràng pháo đối với dưa hành, bánh chưng xanh đối với câu đối đỏ, ở trong câu: Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ / Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh.

Ôi tưởng gì, làm câu đối thế này thì em cũng làm được.

Đừng có mơ, câu đối hay là phải có chơi chữ ngay trong câu đối, ví dụ như câu: Mì chính là phụ / Đậu phụ là chính. Chơi chữ ở cặp chữ chính / phụ.

Một chú bảo: - Thầy đừng tưởng em không làm được như thế, thầy nghe câu này bao giờ chưa: Chân chính làm việc phụ / Chân phụ làm việc chính.

Hôm sau tôi làm đơn xin nghỉ dạy, về tiếp tục viết truyện cười.

Jap Tiên Sinh

Bởi vì tao đéo bao giờ văng tục

Hôm trước, Cử Tạ nhắc lại trên Hội quán Cười câu của blogger 360plus - Telegin ngày xưa: Tú Jap đọc ngược lại là... Táp Jú, mà miền nam nói "Jú" tức là... ngon à nha!

Tự nhiên lại nhớ đến chuyện hồi còn là sinh viên, có lần đi sinh nhật một đứa bạn gái với mấy thằng bạn. Thường thì sinh nhật phải chờ đến gần 7h tối mới đi, nhưng sinh viên không có nhiều thú vui, nên mỗi lần đi sinh nhật là chuẩn bị ác lắm, thậm chí 6h đã rủ nhau ra quán nước trước kí túc xá ngồi chờ thời gian rồi.

Trong lúc chuyện tào lao, thằng Dương hỏi: Tại sao mày không có bí danh gì, hay vì mày dùng bút danh Jap Tiên Sinh rồi nên không đứa nào đặt tên thêm nữa.

Mình có giải thích kỹ cho nó:

Thực ra không phải thế. Hồi tao học cấp 1, cấp 2 không đứa nào dám đặt bí danh cho tao, vì nhà tao... gần trường học, đặt bí danh là tao gọi ông anh họ ra xử liền (ông anh này bị bệnh mất từ lâu, hồi còn sống vốn là bảo kê cho mình suốt mấy năm học). Năm học cuối cấp lên học trường chuyên của huyện, bị mấy đứa bạn mới săn tên bố mẹ ác lắm, để ghép vào đọc cho tiện mà, nhưng bị tao chơi xỏ cho một vố, bảo thằng em họ (học cùng lớp chuyên) bịa tên bố mẹ tao ra cho chúng nó tha hồ gọi, nhưng chỉ được một thời gian chúng nó biết nên cũng chán, không gọi kèm tên phụ nữa.

Bây giờ học đại học vẫn có bí danh nhưng mang tính cục bộ, ví dụ như khi mấy anh em ngồi với nhau, anh Chánh Văn (Chánh Văn đời đầu, tức là tổng biên tập báo Tiền Phong sau này) có nhái chữ Jap Tiên Sinh thành... Dep Tiên Sinh, Dep không phải là cái dép, mà là thuốc DEP (thuốc trị ghẻ thông dụng cách đây 20 năm).

Thằng Dương bảo: Thôi thì vẫn còn đỡ hơn mấy thằng khác, toàn bị đặt tên kiểu lục súc, hồi đó chữ lục súc gần như có nghĩa là bậy bạ. Thằng Thiện "đá" (đọc lái là đạ thiến), thằng Tính "phong" (phóng tinh), thằng Thịnh "tu" (thụ tinh), thằng Công "ngủ", thằng Bách "ruồi", thằng Bắc cọp, thằng Bình "phuồi", thằng Công "lặc"... Rồi mặt nó vênh vênh, tao chưa bao giờ bị đặt tên bậy bạ, mày biết tại sao không? Vì tao đéo bao giờ văng tục chửi bậy, nên chúng nó không dám nhờn.

Nghe nó nói mà muốn vãi linh hồn, nhưng đã đến giờ đi sinh nhật nên ông đếch thèm tranh luận với mày nữa, đi thôi.

Cửa phòng con bạn sáng choang, khách khứa bên trong khá đông nhưng không ồn ào, mỗi con bé nhân vật chính là nói to, giọng cứ oang oang như dân biển.

Thằng Dương cầm bó hoa đi đầu tiên dẫn cả đoàn vào phòng, con bé chạy ra đón, có lẽ nó vui quá nên quên mất, reo lên:

- A, anh Dương "vật"!

Nói xong mặt con giời đánh tái lại, rồi bỏ mặc mấy thằng đứng như tượng trước mấy chục mạng cả trai cả gái trong phòng vừa chằm chằm nhìn vừa cười khùng khục, nó vừa cười vừa chạy ra đàng sau.

Thì ra lâu nay, bọn con gái vẫn đặt bí danh cho thằng Dương, cho dù nó đéo bao giờ văng tục!

Jap Tiên Sinh